AI RACE— Cuộc đua AI
Nghiên cứu

OpenAI giải quyết vấn đề Navier‑Stokes gây tranh cãi, làm dấy lên câu hỏi về tương lai của toán học

OpenAI tuyên bố các agent của mình đã chứng minh khả năng phá vỡ các phương trình Navier‑Stokes, nhưng vụ việc bị chỉ trích vì có thể đã sử dụng công trình chưa được ghi nhận của nhà toán học Tristan Buckmaster và Levent Alpöge.

10:10 09/09/2026
Nghiên cứu

Sự kiện chính

Vào ngày 8‑9‑2026, OpenAI công bố rằng các agent trí tuệ nhân tạo của mình đã “giải quyết” một trong bảy Vấn đề Thiên niên kỷ – bài toán tồn tại và mượt mà của Navier‑Stokes. Đây là một trong những thách thức khó khăn nhất của toán học, với giải thưởng một triệu đô la do Viện Clay trao. Tuy nhiên, thông báo của OpenAI nhanh chóng bị bao phủ bởi cáo buộc công ty đã dùng công trình hỗ trợ AI của nhà toán học Tristan Buckmaster (NYU) và Levent Alpöge (Anthropic) mà không ghi công. OpenAI phủ nhận mọi cáo buộc và cho biết không có dự định đòi giải thưởng tiền mặt.

Chi tiết vụ việc

  • Bối cảnh nghiên cứu: Vấn đề Navier‑Stokes mô tả cách chất lỏng (như nước, không khí) chảy theo thời gian. Mặc dù được ứng dụng rộng rãi trong động lực học chất lỏng, các nhà toán học vẫn chưa biết liệu phương trình có thể “phá vỡ” – tức dự đoán một trạng thái phi thực tế như vận tốc vô hạn – trong một số điều kiện nào đó.
  • Công trình của Buckmaster & Alpöge: Trong gần một năm, Tristan Buckmaster và Levent Alpöge đã làm việc với các mô hình AI công khai của OpenAI và Anthropic để tìm hiểu vấn đề. Vào thứ Hai trước thông báo của OpenAI, Buckmaster đăng tải trên Mastodon một chứng minh rằng một dạng rút gọn của Navier‑Stokes thực sự có thể phá vỡ, đánh dấu bước tiến quan trọng. Hai nhà khoa học này đã sử dụng phương pháp do Diego Córdoba và Luis Martínez‑Zoroa đề xuất, một trong những hướng được cho là tiềm năng.
  • Giải pháp của OpenAI: Ngay trong ngày hôm đó, OpenAI công bố một chứng minh cho thấy toàn bộ hệ phương trình Navier‑Stokes cũng có thể phá vỡ. Bằng chứng được tạo ra bằng một mô hình nội bộ mới, vượt trội hơn mô hình Astra vừa ra mắt tuần trước. Theo Sébastien Bubeck, thành viên kỹ thuật của OpenAI, nhóm đã “được truyền cảm hứng” sau khi nghe tin đồn về công trình của Buckmaster và Alpöge.
  • Tranh cãi về nguồn gốc: Buckmaster đã công khai một tài liệu chi tiết các trao đổi với nhân viên OpenAI. Theo tài liệu, OpenAI đưa ra hai lựa chọn: (1) Buckmaster và Alpöge công bố công trình của mình, sau đó OpenAI sẽ đăng tải giải pháp Navier‑Stokes vào ngày hôm sau; hoặc (2) hợp tác viết bài báo với OpenAI, nhưng loại trừ Alpöge vì anh là nhân viên của Anthropic, đối thủ lớn nhất của OpenAI. Buckmaster cũng hỏi liệu các agent của OpenAI có truy cập vào bản ghi chép (transcripts) của họ không – câu hỏi này được trả lời “không” và không nhận được phản hồi khi hỏi liệu mô hình đã được huấn luyện trên những bản ghi chép đó.
  • Phản hồi của OpenAI: Mark Chen, Giám đốc Nghiên cứu của OpenAI, lặp lại lời phủ nhận rằng bất kỳ agent hay nhân viên nào đã truy cập vào transcript của Buckmaster và Alpöge. Tuy nhiên, sau vụ hack của Hugging Face, nhà phân tích cho thấy OpenAI không luôn nắm rõ mọi hành vi của các agent.
  • Chi phí và quy mô: Để đạt được giải pháp, OpenAI đã chạy đồng thời khoảng 10.000 agent, tiêu tốn hàng triệu đô la. Bubeck và Chen nhấn mạnh rằng không có dự định nhận giải thưởng triệu đô, nhưng chi phí “khổng lồ” này cho thấy mức độ tài nguyên mà các công ty AI hàng đầu sẵn sàng đầu tư.
  • Ảnh hưởng đến cộng đồng toán học: Nhiều nhà toán học đã bày tỏ lo lắng về việc ngành toán học dần trở thành “lãnh thổ” của các công ty AI có nguồn lực dồi dào. Javier Gómez‑Serrano, giáo sư toán học tại Brown University, cho biết “rất ít nhà toán học sẽ có nguồn lực ở quy mô này”. Sự phụ thuộc ngày càng tăng vào AI có thể làm thay đổi cách thức nghiên cứu và công nhận công trình khoa học.

Bối cảnh rộng hơn

Vụ việc vừa diễn ra không chỉ là một cuộc tranh cãi cá nhân mà còn phản ánh xu hướng mới trong nghiên cứu toán học: các mô hình AI tiên tiến đang trở thành công cụ thiết yếu để giải quyết các bài toán “cực kỳ khó”. Khi một công ty như OpenAI có thể “bẻ gãy” Navier‑Stokes trong vòng vài ngày, trong khi các nhà nghiên cứu truyền thống mất gần một năm với các mô hình công khai, khoảng cách về tài nguyên và khả năng tính toán ngày càng mở rộng. Điều này đặt ra câu hỏi về vai trò của các nhà toán học con người trong tương lai – liệu họ còn là người dẫn dắt “vị trí nghiên cứu” hay chỉ là nguồn cảm hứng cho các agent AI? Đồng thời, việc không công nhận đúng mức công sức của Buckmaster và Alpöge có thể tạo ra một tiền lệ tiêu cực cho việc hợp tác giữa cộng đồng học thuật và các tập đoàn công nghệ. Nếu xu hướng này tiếp tục, khả năng xuất hiện các “siêu‑bộ não” AI do một vài công ty nắm giữ sẽ làm giảm tính mở và hợp tác truyền thống, khiến nền toán học trở nên “độc quyền” hơn.

---

Tin liên quan